Rơi nước mắt vì tấm lòng cha mẹ: Ở nhà chỉ ăn cơm với rau, có bao nhiêu đồ ăn ngon đều gửi hết cho con cháu

0
100

Bố mẹ tôi chỉ có 2 người con. Anh trai tôi đã vào tận Sài Gòn lập nghiệp, lấy vợ và sinh sống trong đó. Một năm anh chị về quê 2-3 lần. Còn tôi cũng đã có gia đình riêng của mình và sinh sống ở Hà Nội. Ở quê chỉ còn bố mẹ đẻ tôi.

Vì quê chỉ cách Hà Nội 130km và rất tiện đường giao thông nên vợ chồng tôi cũng thường về quê ngoại chơi cuối tuần. Tuy nhiên có những thời điểm bận ᴄông việc và con nhỏ cũng phải đến 2 tháng chúng tôi không về thăm nhà được. Tôi biết ông bà ngoại cũng rất mong ngóng nhưng chẳng dám gọi điện giục.

Bố mẹ tôi quanh năm làm nông nghiệp. Từ khi chúng tôi còn nhỏ, ông bà luôn chăm chỉ làm lụng để có tiền nuôi 2 con khôn lớn. Anh em tôi cứ lớn lên bằng củ sắn, củ khoai và sự yêu thương vô bờ bến của họ.

Tôi còn nhớ ngày sinh viên đi học xa nhà, cuối mỗi tháng hay khi hết tiền, tôi cứ vô tư gọi điện về bảo bố mẹ gửin. Khi ông bà gửi tiền và gửi kèm thực phẩm quê ra, tôi còn phụng phịu vì phải giữa trưa nắng lao ra bến xe cách nhà 5km lấy. Tôi trách bố mẹ lần sau không phải gửi đồ quê nữa, trên Hà Nội chẳng thiếu thứ gì.

Chỉ khi lớn lên và nhất là khi đã lấy chồng rồi, tôi mới nhận ra những món đồ mà tôi đã từng phụng phịu mỗi khi ra bến xe lấy bố mẹ ở nhà đã phải dè xẻn để gửi lên cho con gái. Trong khi đó, tôi nào đã cho họ được thứ gì.

Ông bà ngoại ở quê cứ đều đặn tháng nào cũng gửi cho con gái những đồ ăn ngon nhất lên thành phố. Đó là những con gà ta chắc thịt ʙéo nhất chuồng, buồng chuối phải là nải to nhất, trái mít ít sượng nhất hay mớ cua đồng, con tôm to nhất…

Thương bố mẹ, tôi toàn bảo: “Ông bà để mà ăn, có cái gì ngon cũng phần con hết thì ở nhà ăn bằng gì”. Nhưng bố mẹ tôi lần nào cũng xua đi: “Bố mẹ ăn nhiều chán rồi. Gửi cho con cháu ăn vừa ngon lại an toàn”. Nghe bố mẹ nói vậy, tôi còn nghĩ họ ăn nhiều chán thật. Nào ngờ 1 lần về quê bất chợt mới thấy không phải như vậy mọi người ạ.

Đó là lần chồng tôi đi ᴄông tác, 2 mẹ con xin nghỉ phép 2 ngày về chơi với ông bà ngoại. Bắт xe khách về đến quê là đúng gần 12 trưa. Khi ấy bố mẹ tôi đang ăn cơm.

Thế nhưng mọi người có biết, bữa cơm trưa của 2 người già chẳng hề có thịt, cá đề huề như các con ở thành phố nghĩ. Ngược lại, bữa cơm ấy chỉ thấy có bát cà ᴘнáo muối, đĩa rau muống già luộc, bát canh sấu với vài con cá khô thôi.

Thấy bố mẹ ăn uống đạm bạc mà tôi đã rớt nước mắt hỏi: “Sao bao gà qué, ngaп vịt trong vườn, cá dưới ao thả mà bố mẹ không bắт thịt, ăn thế này sao đủ chất để khỏe mạnh”. Bố tôi cười xòa: “Nhà có 2 ông bà già chẳng nỡ ăn. Đợi con cháu về đầy đủ mới vui”.

Thế đấy, tôi ở thành phố cứ đương nhiên nghĩ bố mẹ ở quê sống thảnh thơi lắm hóa ra có bao đồ ăn ngon, họ cố dành dụm gửi hết cho con cháu, còn bản thân thì quanh năm dè xẻn. Thậm chí, tiền các con biếu để mua đồ tẩm bổ, bố mẹ tôi cũng không tiêu mà để dành tiết kiệm rồi lúc nào đó cho lại con cháu.

Thế mới thấy nước mắt chảy xuôi mọi người ạ. Bố mẹ luôn nghĩ về con, yêu thương cháu vô bờ bến. Tình yêu thương ấy chẳng gì có thể sánh được. Bởi thế vợ chồng tôi luôn tự dặn lòng mình, ông bà còn sống được ngày nào khỏe mạnh thì mình cố báo hiếu ngày đó.

Chẳng thế mà tôi luôn cố gắng cân bằng giữa tình cảm gia đình riêng bé nhỏ của mình với tình thương và sự phụng dưỡng với ông bà nội ngoại. Vì đó là những người đã vất vả sinh thành, nuôi dưỡng vợ chồng tôi nên người như ngày hôm nay.