Phận làm con nhất định phải thành ᴄôпg trước khi bố mẹ mình già đi

0
108

Thời gian chẳng đợi một ai, nó đi, đi mãi chẳng bao giờ dừng lại! Tốc độ thành ᴄôпg của bạn nhất định phải vượt qua tốc độ già đi của bố mẹ. Hãy thành ᴄôпg trước khi cha mẹ của bạn già đi!

Con cái ngày một trưởng thành, cha mẹ lại một ngày già đi. Ước sao cho sự trưởng thành của bạn và tôi có thể nhanh hơn sự già nua của cha mẹ, để chúng ta có đủ năng lực và thời gian chăm sóc cho họ, trở thành chỗ dựa vững chắc cho họ.

Bạn và tôi thường oán giận cha mẹ rằng họ lúc nào cũng coi mình là một đứa trẻ, lúc nào cũng hoài nghi những quyết định của con cái, rằng là những quyết định đó chỉ là háo thắng, bốc đồng. Cha mẹ đều là vì muốn tốt nhưng đã có lúc bạn chẳng thể chấp nhận được cách thức yêu của họ. Trong mắt cha mẹ, dù có lớn bao nhiêu thì chúng ta mãi mãi đều là đứa trẻ.

Cha mẹ vẫn luôn gồng lên cố hết sức mình để trải cho con cái đường tương lai bằng phẳng. Rồi một ngày họ sẽ rời xa, còn bạn và tôi thì vẫn đang loay hoay với những khó khăn và thất bại. Vì thế mà bố mẹ vội vàng, gấp gáp giúp chúng ta quyết định lựa chọn nên học ở trường đại học nào, lựa chọn ngành nào sau này lên xin việc ở đâu ra sao. Cứ như vậy cả một đời bố mẹ chẳng bao giờ hết lo.

Nhưng rồi theo quy luật tự nhiên, cha mẹ sẽ già. Trước đây họ là chỗ dựa nhưng giờ đây chính chúng ta sẽ là điểm tựa cho bố mẹ.

Nếu có một ngày hai người thương yêu ta nhất ra đi…Trên thế gian này ngoài cha mẹ ra sẽ chẳng có ai một đời luôn có bạn trong lòng, sẽ không có ai gọi tên biệt danh của bạn một cách ấm áp vậy nên hãy thường xuyên hỏi thăm cha mẹ dạo này có khỏe không, nếu không thể ở bên cạnh họ hãy gọi điện tнoại về ít nhất mỗi tuần một lần, nói chuyện cho cha mẹ biết tình hình của bản thân cho cha mẹ an lòng. Không được phép không nghe điện tнoại cha mẹ gọi.

Có một ngày hai người sinh thành nuôi dưỡng bạn phải ra đi, thật sự phải ra đi. Họ sẽ không còn nói chuyện được nữa, không còn gọi được biệt danh của bạn được nữa cũng không thể cùng bạn ăn cơm nữa…thì chúng ta phải gạt đi nước mắt, dũng cảm và kiên cường lên vì con người ai cũng sẽ phải ra đi.

Nhưng sau tất cả hãy hành động trước khi quá muộn.

Bạn quá bận rộn với ᴄôпg việc mà không có thời gian giành cho cha mẹ mình. Nếu mỗi năm bạn gặp cha mẹ được một lần, vậy thì năm nay, cha mẹ bạn đã bao nhiêu tuổi rồi? Bạn còn được bao nhiêu năm để trở về chăm sóc họ? Đừng để quá muộn rồi mới ân hận, hối tiếc…

Bạn đã đủ tự do tài chính để lo cho sức khỏe 2 người, bệпh tật ốm đau, điều kiện sống cha mẹ đã tốt chưa? Họ đã lam lũ cả đời vì bạn, đã đến lúc cha mẹ bỏ hết gánh lo toàn và an hưởng tuổi gìa.

Vậy mà bây giờ bạn vẫn chán chường vẫn loay hoay trong thất bại và thất vọng. Hãy thành ᴄôпg trước khi quá muộn. Cùng cha mẹ đi du lịch, cùng ăn những bữa cơm, cùng đi khám sức khỏe với cha mẹ. Tốc độ thành ᴄôпg của bạn nhất định phải vượt qua tốc độ già đi của bố mẹ. Bạn phải thành ᴄôпg càng sớm càng tốt bạn ạ!