Nỗi buồn của cha mẹ già thiếu sự quan tâm của các con: Phận làm con mấy người thấu hiểu?

0
112

Vợ chồng tôi 65 tuổi, đã về hưu, sinh được 3 con trai. Lúc chúng còn nhỏ, vợ chồng vất vả nuôi con ăn học, lớn lên chỉ mong chúng ngoan ngoãn và ổn định sự nghiệp.

Gia đình là điều hạnh phúc nhất của bậc làm cha mẹ, gia đình tôi cũng không ngoại lệ. Khi các con lớn lên lập gia đình, chúng lo cho gia đình nhỏ, tuổi già lại chịu sự cô đơn, chỉ mong các con tranh thủ đưa cháu về chơi với ba mẹ thật lâu, thật nhiều. Thế nhưng cuộc sống bận rộn, các con mải làm việc, nhiều lúc có thể chúng đã quên mình còn ba mẹ già.

Ba cậu con trai tôi lúc độc thân cũng tình cảm, quan tâm ba mẹ; từ khi có gia đình thì sự quan tâm không còn nhiều. Cả tuần tôi mong điện tнoại về cho ba mẹ cũng không thấy các con gọi, tôi gọi lại thì chúng nói qua loa rồi tranh thủ làm nhiều việc. Tôi không hiểu các con có việc gì quan trọng mà không thể nói chuyện với ba mẹ được 5 phút. Tôi mong ngóng vợ chồng các con đưa cháu về chơi nhưng thường rất ít, dù nhà chỉ cách mấy chục cây số. Nếu có về thì vợ con cũng vắng mặt, nhiều lúc vợ chồng tôi tự hỏi thân già này đã làm gì để các con đối xử như vậy.

Gia đình nào may mắn có được con dâu hiểu chuyện, gần gũi, yêu thương nhà chồng thì may ra mình còn được gặp cháu thường xuyên, còn không thì không khác gì người xa lạ. Tuổi già đi lại cũng khó khăn, đến nhà các con ở lâu cũng ngại nên buồn thì chúng tôi lại xem phim, đi dạo; thế nhưng những điều ấy rất nhanh chán, không thể bằng được gần con cháu, được nói chuyện.

Có thể trong mắt các con bây giờ, ba mẹ già luôn phiền phức, nói nhiều, nghĩ nhiều, không phù hợp với cuộc sống hiện đại của các con. Nhưng những gì ba mẹ mong muốn là chính đáng và đúng đạo lý con người, nên dù các con thế nào hãy luôn nhớ mình còn ba mẹ già ngày đêm mong ngóng, chờ đợi.