Khi chúng ta về già, cứ sống phụ thuộc vào con cái có được hay không?

0
374

Chẳng bố mẹ nào sinh con ra đã đặt lên vai con trách nhiệm phải phụng dưỡng mình. Xã hội hiện đại khiến quan niệm tuổi già dựa vào con cái cũng dần có sự thay đổi.

Người già không muốn phụ thuộc vào con

Bạn đã bao giờ nghĩ đến việc chăm sóc cha mẹ khi họ già đi chưa? Bạn đã bao giờ nghĩ xem mình có thể dựa vào ai nếu một ngày nào đó bạn già đi?

Khi về già, tôi kiên quyết không sống chung với con.

Cách đây vài năm, tôi mới lập gia đình, mẹ tôi về sống với tôi một thời gian.

Một buổi tối khi chúng tôi xem một bộ phim gia đình về cuộc ᴄhiếп giữa mẹ chồng và con dâu, tôi buột miệng: “Sau này về già sẽ không sống với con, thà dành dụm tiền đi viện dưỡng lão!”.

Mẹ tôi trầm ngâm một lúc rồi nói: “Cha mẹ coi con cái là tất cả, con lớn rồi thì không cần cha mẹ nữa”.

Vài năm sau, tôi nghỉ việc và hợp tác với một vài người bạn trong một dự án viện dưỡng lão, cụ thể là hỗ trợ cuộc sống cho những người già sống cô đơn, cần được chăm sóc.

Điều đã thúc đẩy tôi làm điều này, ngoài những gì mẹ tôi nói hồi đó là cuộc gặp tình cờ một ông lão vào một ngày mưa.

Hôm đó mưa rất to, ai cũng lo lắng chạy xe về nhà, một mình ông lão đứng dưới mưa cầm ô. Khi đi ngaпg qua ông, tôi dừng lại hỏi: “Chú ơi, trời mưa to thế này sao chú không về nhà, lỡ trượt chân ngã thì sao?”

Ông vui vẻ nhìn tôi và nói: “Cảm ơn”. Tôi bị bối rối vì lời cảm ơn và dắt ông đến tán cây bên cạnh.

Ông lão nói: “Cô gái, cô biết không, tôi ở nhà rất buồn chán. Tôi đi ra ngoài để tìm người nói chuyện, may mắn đã gặp được cô rồi”.

Ông lão với những đốm đồi mồi cười toe toét như một đứa trẻ.

Ông lão tâm sự, ông có một người con trai rất hiếu thảo nhưng lại đi làm ăn xa. Vợ ông đã mất cách đây vài năm. Nhiều lần con trai ngỏ ý muốn đón ông lên ở cùng nhưng ông không đồng ý.

“Tôi không muốn rời thành phố đã sống bấy lâu nay. Hơn nữa, tôi sợ mình sẽ khiến vợ chồng các con mâu thuẫn” – ông tâm sự.

Ông lão sống một mình trong căn hộ 2 phòng ngủ rộng 80m2, nhà ϯrốпg trơn, ông thường xuống nhà tìm hàng xóm chơi cờ, tán ngẫu.

Ông kể: “Hôm nay ngột ngạt quá nên tôi đi xuống đứng một lúc nhìn người đi đường, có người đi ngaпg qua tôi thấy như khách đến thăm nhà, vui quá. Cô gái à, biết gì không, lâu lắm rồi mới đi ra khỏi nhà”.

Niềm vui của tuổi già, chỉ đơn giản như thế. Không đặt gánh nặng lên cho con, không sống dựa vào con.

Khi tuổi già đến, có rất nhiều điều để học hỏi và chấp nhận

Tôi quyết định làm việc trong một viện dưỡng lão. Trước đó, tôi đã làm việc trong một tổ chức phi lợi nhuận trong 5 năm. Ý định ích kỷ của tôi là khi về già, tôi có thể làm những việc mà tôi cảm thấy thú vị với một nhóm bạn cùng chí hướng trong viện dưỡng lão của mình, ít nhất là không quá cô đơn. Hãy nghĩ về tuổi già. Thông thường, có thể ở độ tuổi 60 đến 80, có rất nhiều điều mà người già phải học:

Nhận ra mình già thật rồi, ăn chậm chốпg nghẹn, đi chậm chốпg ngã.

Đừng quan tâm chuyện này chuyện kia, hãy lo cho bản thân mình.

Đừng coi mình là gánh nặng, thế hệ này không ai trải qua khó khăn gian khổ và tôi tin rằng chặng đường cuối cùng của cuộc đời sẽ trôi qua một cách dễ dàng.

Khi chất lượng cuộc sống vô cùng kém, hãy dám đối mặt với cái ᴄнếт và từ giã cõi đời.

Tôi cũng thấy rằng về già chỗ dựa tinh thần được cho là quan trọng nhất.

Đừng đáɴh giá thấp tầm quan trọng của hai chữ “tinh thần” đối với người già, chẳng lẽ người già không cần thỏa mãn tinh thần hay sao?

Một cụ già đã từng nói tôi rằng nếu bạn có thân hình đẹp khi về già, đôi chân vững và hàm răng đều thì bạn sẽ may mắn hơn là gặp một cô gái xinh đẹp khi còn trẻ và đem lòng yêu cô ấy. Nhiều người già không đi lại được là nhóm người cô đơn nhất.

Sự phụ thuộc lớn nhất của chúng ta khi về già

Trong những ngày điều hành viện dưỡng lão này, ngày nào tôi cũng nói chuyện với những người già, người mất bạn đời, người mất người thân, người mất nhà cửa,…

Tôi dần dần pнát hiện ra rằng, nhiều khi muốn thực sự giải tỏa nỗi cô đơn không phải vì con cái luôn ở bên, không có người giúp việc theo sáϯ, không phải vì tiếp tục cho tiền, mà là để chúng bận rộn và chu toàn.

Chẳng bố mẹ nào sinh con ra mà đã đặt lên vai con cái trách nhiệm phải phụng dưỡng mình cả. Họ chỉ mong muốn con cái đóng góp cho cộng đồng và xã hội sau đó mới nghĩ đến mình.

Việc con cái có nhận thức được những điều đó không mà phấn đấυ mới quan trọng. Viện dưỡng lão là một phần trong xã hội hiện đại, nó sẽ giúp cho những người bận rộn với ᴄôпg việc không có nhiều thời gian bên bố mẹ tập trung cho trách nhiệm của họ.

Tôi thích nghề nghiệp hiện tại từ tận đáy lòng mình, tôi thường đưa mẹ đến trung tâm cho mẹ tham gia dàn hợp xướng, tập thể dục nhịp điệu và trò chuyện với những người già khác.

Một hôm tôi gọi điện về cho mẹ mua thêm đồ ăn buổi tối, bạn tôi muốn đến ăn cơm ở nhà, mẹ từ chối tôi và nói: “Các con đi ăn đi. Hôm nay mẹ không có thời gian. Mẹ phải tập dượt. Tuần sau mẹ sẽ đi biểu diễn cộng đồng”.

Đột nhiên, tôi cảm thấy bình yên trong lòng. Mẹ tôi từ chối vì bà đã có cuộc sống riêng khi về già, tôi không phải là tất cả đối với bà. Bà là một người phụ nữ độc lập, sống cho chính mình.

Tôi hy vọng rằng vào cuối đời, sự phụ thuộc lớn nhất của tôi không phải là con cái, mà là sự sung mãn và phẩm giá bên trong.

“Bản thân mình” – cụm từ này không đáng buồn cũng không ghê gớm gì cả, tất cả phụ thuộc vào cách bạn sắp xếp tuổi già của mình.

Khi tôi già, tôi nhất định không dựa vào con cái, tôi sẽ chỉ dựa vào bản thân mình.