Của nả cho hết con gái, giờ ốm tôi gọi dâu về chăm mà nó bảo: Ai hưởng thì hầu

0
327

Tôi năm nay 60 tuổi và có 2 con trai gái đủ cả, các con đều đã có gia đình riêng của mình nhiều năm nay. Những năm trước, khi ông nhà còn sống thì 2 vợ chồng tôi ở trong căn nhà cũ. Song mấy năm nay, kể từ khi ông nhà tôi mất thì tôi chỉ ở một mình tại quê nhà.

Trước đây, tôi với ông nhà đều là công nhân nhà máy cơ khí và sản xuất nông nghiệp của thị xã. Tuy mức lương ngày ấy thấp, nhưng vợ chồng cũng khéo co kéo đủ để nuôi 2 con ăn học. Cũng may chúng tôi còn được nhà máy phân cho một mảnh đất 50m2. Ngoài ra, chúng tôi cũng tự làm thêm bên ngoài để tích cóp mua được mảnh hơn 40m2.

hình ảnhẢnh minh họa: Nguồn Internet

Mảnh đất hơn 40m2 từ bao năm nay chúng tôi đã xây nhà 3 tầng ở. Còn mảnh đất 50m2 kia cũng có nhà 2 tầng cũ, chúng tôi trước cho thuê. Nhưng từ khi con gái lấy chồng, thấy cuộc sống của con nghèo nên tôi quyết cho con cả cái mảnh đất đó. Mỗi tháng con vẫn cho thuê được 6-7 triệu tiền nhà.

Riêng con trai và con dâu tôi cũng có công việc ổn định. Sau khi lên Hà Nội 5 năm ở trọ thì các con cũng mua được nhà chung cư trên đó. Vì thế, tôi với ông nhà nghĩ con tự lập được nên không cần cho nhà cửa gì cả.

Đặc biệt, 2 lần con dâu sinh cháu, tôi cũng không lên trên thành phố chăm được. Lần nào, tôi chỉ chăm cho được 1 tháng ở cữ là lại phải về quê để chăm rau màu rồi gia cầm trong nhà nuôi. Con trai, con dâu phải tự xoay xỏa hết mà chẳng thấy các con kêu than gì.

Tuy nhiên với con gái, thành thật là nói tôi ưu ái hơn. Có lẽ do nó là máu mủ của mình nên tôi thương và xót lắm. Thấy con vất vả, ngoài cho con đất cát, 2 lần nó sinh nở, tôi bỏ công bỏ việc ở nhà để đi chăm cháu tới khi cháu 6 tháng mới về nhà. Đặc biệt, thương vợ chồng nó vất vả, tôi còn nhận nuôi giúp cháu ngoại lớn.

Dù nhiều lúc tôi thấy mình ăn ở không công bằng lắm với con gái và con dâu nhưng cũng không thấy các con ý kiến gì. Tôi còn nghĩ đó cũng là lẽ bình thường. Nhưng tôi đã lầm mọi người ạ.

Kể từ khi ông nhà mất, sức khỏe tôi cũng suy giảm nghiêm trọng. Vì thế, tôi hay ốm đau lắm. Lại thêm tuổi già hay bị bệnh tiền đình hành hạ, có những tuần tôi nằm bệt. Nhưng sợ các con lo lắng và mất việc nên tôi cứ 1 mình chống đỡ, âm thầm chịu đựng mà không kể cho ai biết cả.

Tuần rồi, thời tiết thay đổi nên tôi chóng mặt, buồn nôn kinh khủng. Tôi nằm bẹp trên giường, không thể dậy nổi. Tôi định gọi con gái về chăm cho vài hôm nhưng thương nó phải bỏ công bỏ việc vì mẹ, nhà lại xa nữa nên tôi gọi cho con dâu thông báo và bảo:

“Con xem thu xếp công việc rồi về quê chăm mẹ mấy hôm, giờ mẹ không thể ngồi dậy được”.

Tưởng con dâu sẽ thương lắm, nào ngờ nó nói thẳng:

“Lúc bà khỏe thì không cần ai, cũng chẳng trông con trông cháu hộ các con hay giúp đỡ các con gì. Lúc có của nả cũng dồn cho hết con gái. Vì thế ai hưởng thì người đó hầu, bà gọi con gái về mà chăm cho”.

Nghe con dâu nói vậy mà tôi chết đứng, thậm chí khi chồng nó nghe được vậy mắng vợ bất hiếu, hỗn hào, con dâu còn nói oang oang như cố tình cho tôi nghe được:

“Có đi có lại mới toại lòng nhau, con dâu không phải nô lệ và không có trách nhiệm phải báo hiếu, việc báo hiếu là của con đẻ, các bà mẹ chồng và các ông chồng nên hiểu vậy”.

Giờ tôi mới thấy, đúng là con dâu khác máu tanh lòng quá, thật chẳng sai mọi người ạ.

hình ảnh

Ảnh minh họa: Nguồn Internet