Con bất hiếu hoặc không có con về già sẽ ra sao?

0
87

Thứ 1: Tự xây dựng cho mình một cuộc sống tự do, tự tại

Nhiều cha mẹ giờ vẫn giữ ý nghĩ rằng sinh con, nuôi con khôn lớn, đầu tư học hành, ᴄôпg việc cho con là để sau này mình già yếu có đứa chăm mình. Thực ra ý nghĩ đó không sai. Nhưng nghe nó sòng phẳng quá, nó mục đích rõ ràng quá. Chuyện sinh con hoá ra chỉ để có kẻ sau này nuôi mình? Chuyện đầu tư cho con ăn học hoá ra chỉ để mai sau mình yếu, mình già thì chúng nó phải trả ᴄôпg dưỡng dục? Thế chả hoá sự hყ siпh hôm nay của chúng ta vốn là một cuộc đầu tư mua bảo hiểm cho tương lai? Nếu thế, số tiền đầu tư cho con cứ quẳng cho các bạn bảo hiểm có khi còn thu lợi gấp nhiều lần ấy chứ…

Con người ta cứ phải về già rồi mới hiểu, con gái chưa chắc đã cưu mang mình được, cuối cùng cũng chỉ có thể dựa vào chính mình mà thôi.

Có một người mẹ đơn thân nuôi con, chồng bỏ đi từ sớm, cô ấy sống bằng nghề dạy học, với thu nhập khá khiêm tốn đã nuôi dưỡng con trai khôn lớn thành tài.

Lúc còn nhỏ, con trai rất ngoan ngoãn, vâng lời. Cô vất vả nuôi dạy con đến tuổi trưởng thành, và cậu con trai được đi Mỹ du học. Sau khi con trai tốt nghiệp đại học đã ở lại Mỹ làm việc, kiếm được khá nhiều tiền rồi mua nhà, và lấy vợ, sinh con, xây dựng một gia đình hạnh phúc đầm ấm.

Người mẹ già này, dự định sau khi nghỉ hưu sẽ đến Mỹ đoàn tụ cùng con trai và con dâu, hưởng phúc gia đình vui vẻ sum vầy. Chỉ ba tháng trước khi cô sắp nghỉ hưu, cô đã nhanh chóng viết một lá thư cho con trai, nói với con về nguyện vọng này.

Trong tâm cô rất đỗi vui mừng khi nghĩ đến chặng đường “nuôi con dưỡng già” của mình sắp đến hồi kết tốt đẹp, cùng những ánh mắt hâm mộ của bà con, bạn bè xung quanh. Vì thế mà một mặt cô đợi hồi âm của con, một mặt cô thu xếp bán nhà và nộp đơn nghỉ hưu.

Vào đêm trước ngày nghỉ hưu, cô nhận được thư hồi âm của con trai gửi từ Mỹ về, mở thư ra xem, trong thư có kèm một tấm ngân phiếu 30 ngàn đô la Mỹ.

Cô cảm thấy rất lạ, bởi vì từ trước đến giờ con trai không bao giờ gửi tiền về, cô vội vàng mở thư, bức thư viết rằng:“Mẹ à, sau khi vợ chồng con cùng nhau bàn bạc, quyết định là không thể đón mẹ đến Mỹ sống chung được. Cứ cho rằng mẹ có ᴄôпg nuôi dưỡng con trước đây, toàn bộ chi phí đó, thì tính theo giá cả thị trường bây giờ khoảng 20 ngàn đô Mỹ. Nhưng con sẽ gửi thêm một chút, là tấm chi phiếu 30 ngàn đô này. Hy vọng từ nay về sau mẹ đừng viết thư cho con nữa, cũng đừng kể lể về những việc như thế này nữa.”

Sau khi người mẹ đọc xong lá thư này thì nước mắt đầm đìa. Cô lặng im một hồi lâu, thật khó mà chấp nhận được sự thật này. Nhưng với tấm lòng người mẹ bao la như biển cả, cô không trách con trai, chỉ cảm thấy tủi phận cho một đời góa bụa. Khi trẻ đơn độc nuôi con, bây giờ cần nơi nương tựa vẫn lẻ bóng, lòng cô đau như ᴄắт!.

Sau đó, cô tìm đến cửa Phật, và bắт đầu học Phật Pнáp. Học được một thời gian, cô cảm thấy tâm thái nhẹ nhõm, suy nghĩ cũng thông mọi chuyện. Cô dùng 30 ngàn đô đó để đi du lịch khắp thế giới, lần đầu tiên trong đời, cô được mở mang tầm mắt thấy được quang cảnh thế giới này thật đẹp biết bao.

Như cởi được tất cả mọi sân si, hờn giận, cô thanh thản viết cho con trai mình một bức thư.

“Con trai à, con muốn mẹ đừng viết thư cho con nữa, thế thì, cứ xem như lá thư này là bổ sung cho bức thư con đã gửi mẹ trước đây. Mẹ nhận tấm séc rồi, cũng đã dùng nó để thực hiện một chuyến du lịch vòng quanh thế giới.

Trong chuyến đi này, mẹ đột nhiên cảm thấy rằng nên cảm ơn con, cảm ơn con đã giúp mẹ hiểu thấu được mọi chuyện, có thể buông bỏ nhân tâm, khiến mẹ nhận ra tình thân quyến, tình bạn và tình yêu của con người trên thế gian này đều không phải là vĩnh cửu, chỉ như như bèo dạt mây mà trôi, tất cả đều đang thay đổi từng ngày.

Nếu ngày hôm nay mẹ không thông suốt, vẫn còn ôm giữ bao nhiêu sân si, hờn giận, đau khổ thì có thể một vài năm nữa, mẹ có lẽ sẽ không sống пổi. Sự tuyệt tình của con khiến mẹ ngộ được chữ “duyên” nơi trần gian này, chẳng phải duyên hợp lại tan đó sao! Tất cả đều là vô thường! Mẹ cũng học được cách giữ tâm mình thanh tĩnh và ung dung tự tại. Mẹ đã không còn con cái nữa, tâm đã vô lo, nên mới có thể đi đến bất cứ nơi đâu mà tâm không mảy may vướng bận.”

Quý vị thân mến! Mặc dù không phải tất cả con cái đều vô lương tâm như người con trai trong câu chuyện này. Nhưng những bậc làm cha mẹ nhất định không nên nghĩ rằng sẽ dựa vào con cái của mình. Chân thành mà nói, bạn hãy chỉ dựa vào chính bản thân mình. Con cháu nếu có hiếu thảo với bạn, thì đó cũng là phúc đức của bạn. Còn nếu chúng không hiếu thảo, thì bạn cũng không thể cưỡng cầu mà có được. Cách tốt nhất là hãy sớm lên kế hoạch “dưỡng già” ngay từ bây giờ, sẽ không bao giờ là quá muộn cả!.

Thứ 2: Không có con vẫn có thể sống hạnh phúc

Câu chuyện của đôi vợ chồng già 81 tuổi sau đây sẽ khiến bạn phải thay đổi suy nghĩ…

“Gặp em xõa tóc ngồi bên cửa

Mượn gió hồ Gươm quạt rũ tay

Đôi sợi se se vờn trên má

Như mối tơ lòng vương vấn bay”.

Hơn 60 năm trước, chính nhờ bài thơ này mà ông Ngọc Thọ đã thành ᴄôпg khiến cho bà Dục Tú phải lòng. Năm 1960, chàng trai sống ở phố Hàng Cân tổ chức lễ thành hôn với cô gái phố Lương Văn Can trong một cửa hàng trên phố Bát Đàn.

Sau khi kết hôn, ông bà mãi vẫn không có con. Gia đình hai bên rất thoải mái, cả bên nội bên ngoại biết bà Tú không thể sinh con vẫn vui vẻ, chẳng nhắc nhở điều gì. Khát khao có con khiến họ tìm đến nhiều loại thuốc thang, biện pнáp nhưng không thành ᴄôпg. Kể cả đến lúc đó, hai bên gia đình vẫn không hề tạo áp lực. Quan trọng nhất với họ vẫn là hạnh phúc của hai người.

Ngày ấy, người đau khổ nhất trong việc không có con chính là bà Tú. Buồn tủi và không muốn làm khổ chồng, bà viết đơn ly hôn. Thế nhưng cả 5 lần viết đơn ông đều xé cả. Lần thứ 5 ông thẳng thắn nói: “Em xúc phạм anh. Có con cũng được, không có con cũng được, không thành vấn đề. Miễn là mình sống với nhau là được”.

Nhận những lời trách móc nhẹ nhàng nhưng đầy đau đớn từ chồng, bà Tú bỏ luôn ý nghĩ ly hôn, hai vợ chồng sống bên nhau thật sự hạnh phúc từ đó đến giờ, hơn nửa thế kỷ đã trôi qua.

Ông Thọ là người giỏi giang, điển trai, thông thạo 4 ngoại ngữ lại từng nắm giữ vị trí quan trọng. Thường thì với người chồng như vậy, ít nhiều các bà vợ cũng tỏ ra lo lắng bởi “ong bướm” vây quanh. Nhưng bà Tú thì không. Bà thẳng thắn: “Tôi chưa bao giờ sợ cô nào thích chồng mình cả, bởi vì tôi cũng tự tin”.

Vậy đấy, cặp đôi xứng đôi vừa lứa đã cùng nhau viết nên một câu chuyện tình yêu như thế! Không có con cái, ông bà tự tìm kiếm niềm vui khác. Với họ, niềm vui đầu tiên chính là du lịch. Họ đã cùng nhau đi qua 15 quốc gia, 4 châu lục chỉ có châu Úc là chưa đặt chân đến. Họ tìm hiểu và quyết định đi khiêu vũ. Bắт đầu đi khiêu vũ năm 65 tuổi, hiện tại, đôi vợ chồng đã gắn bó với bộ môn này hơn 20 năm. Đến bây giờ, sau hơn 60 năm bên nhau, cuộc hôn nhân của ông bà vẫn hạnh phúc. Họ không có con cái, sự mặn nồng của tình yêu dựa trên tình cảm sâu sắc dành cho nhau. Cùng nhau sống những ngày tháng hạnh phúc ở viện dưỡng lão…

Con cái có thể mang đến niềm vui và cả nỗi buồn. Bạn bè cô có thể tận hưởng những niềm vui do con cái mang đến mà cô sẽ không bao giờ có được, nhưng họ cũng không bao giờ hiểu được niềm vui mà sự tự do mang lại cho những người không có con. Một nghiên cứu của Trường đại học Heidelberg tại Đức cho rằng, con cái sẽ làm bạn hạnh phúc hơn, nhưng chỉ đến khi chúng dọn ra khỏi nhà.

Kể cả khi có con cái bầu bạn, chúng cũng vẫn có cuộc sống của riêng mình, cũng phải nỗ lực cải thiện cuộc sống. Để con cái vì phải chăm sóc bạn mà gánh chịu áp lực nặng nề cũng đâu phải điều bạn muốn. Cho nên con người ta về già tốt nhất là có bạn đời ở bên. Ít nhất khi cô đơn còn có một bờ vai để dựa vào, khi buồn chán còn có người trò chuyện cùng, sống vui vẻ hơn một chút.